Những thay đổi lớn nhất thường bắt đầu trong im lặng
Khi nhìn vào cuộc sống của tôi hôm nay, có người thấy một chuyên gia marketing, một người cố vấn chiến lược kinh doanh, một doanh nhân sở hữu nhiều công ty, một người đã có nhiều năm làm tiếp thị liên kết, quảng cáo, bất động sản và đào tạo. Có người nhìn thấy cộng đồng Hero Affiliate với hàng trăm thành viên. Có người biết đến tôi qua những chương trình huấn luyện, những chia sẻ về kinh doanh online hoặc những câu chuyện tôi viết trên mạng xã hội.
Nhưng nếu chỉ nhìn vào những gì đang hiện hữu, bạn sẽ không thể hiểu đầy đủ hành trình của Nguyễn Hữu Tuyên.
Bởi những thay đổi quan trọng nhất trong đời tôi không bắt đầu bằng tiếng vỗ tay. Chúng bắt đầu trong những khoảng lặng rất dài.
Đó là một đêm tôi ngồi một mình và nhận ra số tiền mình dành dụm đã mất sạch. Đó là một buổi tối khác khi tôi cầm máy tính, cộng lại mức lương hiện tại, tưởng tượng mười năm sau và nhìn thấy một cái trần vô hình đang nằm ngay trên đầu mình. Đó là những ngày tôi làm việc đến kiệt sức nhưng doanh thu vẫn lên xuống thất thường. Đó là lúc tôi hiểu rằng mình có thể rất chăm chỉ, rất nhiệt tình, thậm chí rất giỏi, nhưng nếu không có hệ thống, mọi cố gắng vẫn có thể bị cuốn đi.
Sự thay đổi của một doanh nhân hiếm khi xuất hiện trong trạng thái dễ chịu. Nó thường đến sau một khoản lỗ, một lần bị phản bội, một mô hình kinh doanh không thành công, một mối quan hệ rạn nứt hoặc một thời điểm người ta không thể tiếp tục tự lừa mình rằng mọi thứ vẫn ổn.
Tôi từng nghĩ thay đổi là tìm ra một cơ hội mới. Sau nhiều năm đi qua thương trường, tôi hiểu thay đổi sâu sắc hơn nhiều. Thay đổi là khi ta dám nhìn thẳng vào cách sống cũ, cách nghĩ cũ, cách làm cũ và thừa nhận rằng chính những điều từng giúp ta tồn tại có thể đang trở thành giới hạn khiến ta không thể trưởng thành.
Có những ngày tôi đã muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôi có thể đổ lỗi cho việc mình sinh ra trong một gia đình không dư dả. Tôi có thể đổ lỗi cho người đã giới thiệu cho tôi một cơ hội đầu tư mập mờ. Tôi có thể đổ lỗi cho nhân sự làm tôi mất tiền, cho đối tác không hiểu mình, cho thị trường cạnh tranh hoặc cho khách hàng chưa nhận ra giá trị sản phẩm.
Nhưng nếu đổ lỗi đủ lâu, tôi sẽ có một câu chuyện nghe rất hợp lý và một cuộc đời không thay đổi.
Tôi chọn một con đường khó hơn. Tôi chọn chịu trách nhiệm.
Tôi bắt đầu hỏi mình rằng trong mỗi thất bại, phần trách nhiệm của tôi nằm ở đâu. Tôi đã thiếu kiến thức gì. Tôi đã chủ quan ở chỗ nào. Tôi đã bỏ qua tín hiệu nào. Tôi đã tin vào điều gì mà chưa kiểm chứng. Tôi đã vận hành doanh nghiệp dựa trên dữ liệu hay dựa trên hy vọng. Tôi đã thực sự xây dựng hệ thống hay chỉ dùng sức mình để che lấp sự thiếu hệ thống.
Những câu hỏi đó không dễ chịu. Chúng buộc tôi phải đối diện với bản thân mà không có lớp áo của chức danh hay thành tích. Nhưng chính từ những cuộc đối diện ấy, tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi không viết câu chuyện này để chứng minh rằng mình đã hoàn hảo. Tôi chưa bao giờ hoàn hảo. Tôi viết bởi tôi tin rằng một doanh nhân không cần một câu chuyện không có vết xước. Một doanh nhân cần khả năng biến vết xước thành bài học, biến bài học thành nguyên tắc, biến nguyên tắc thành quy trình và biến quy trình thành giá trị có thể trao lại cho người khác.
Tôi lớn lên ở Hà Tĩnh, trong một gia đình không có nhiều điều kiện. Tuổi thơ của tôi không được bao phủ bởi sự dư dả, nhưng lại có những bài học mà sau này tiền bạc cũng không dễ mua được.
Tôi vẫn nhớ một đêm mình xin mẹ mua một chiếc xe đạp.
Đó không phải là một đòi hỏi quá lớn đối với một đứa trẻ. Tôi chỉ muốn có một chiếc xe như bạn bè. Mẹ không trách tôi, cũng không giải thích dài dòng. Mẹ chỉ nói rất khẽ rằng con ráng học giỏi đi.
Câu nói ấy theo tôi suốt nhiều năm.
Đêm hôm đó, tôi hiểu hai chữ không có. Tôi không hiểu bằng khái niệm kinh tế hay những con số trong tài khoản. Tôi hiểu bằng cảm giác của một đứa trẻ mong muốn một điều bình thường nhưng biết gia đình chưa thể đáp ứng.
Có thể chính từ giây phút ấy, bên trong tôi đã hình thành một khát vọng rất sâu. Tôi muốn một ngày nào đó mình có đủ khả năng để những người thân yêu không phải bất lực trước những mong muốn nhỏ bé. Tôi muốn làm ra tiền. Tôi muốn thay đổi cuộc sống. Tôi muốn gia đình được sống tốt hơn.
Nhưng bố mẹ không chỉ cho tôi động lực thoát khỏi thiếu thốn. Bố mẹ còn cho tôi ba tài sản rất lớn là sự thật thà, tính cần cù và lòng biết ơn.
Sự thật thà dạy tôi rằng một người có thể kiếm tiền nhanh bằng cách đánh đổi lòng tin, nhưng sẽ rất khó xây dựng một sự nghiệp dài hạn nếu người khác không còn tin mình. Tính cần cù dạy tôi không có cuộc đời mới nào được xây bằng sự lười biếng. Lòng biết ơn giúp tôi dù đi xa đến đâu vẫn nhớ mình đến từ đâu, đã được những ai nâng đỡ và vì sao mình phải sống tử tế.
Khi lên cấp ba, tôi nhìn quanh và nhận ra mình không phải người giỏi nhất lớp. Tôi không phải người luôn đứng đầu, cũng không có những lợi thế khiến người khác nhìn vào và tin chắc tôi sẽ thành công.
Nhưng tôi sớm hiểu một điều. Trong cuộc đời, người đi xa không nhất thiết phải là người thông minh nhất. Người đi xa thường là người đủ lì để không dừng lại, đủ thật lòng để xây dựng những mối quan hệ bền vững và đủ khiêm tốn để liên tục học hỏi.
Tôi không thể ép mình trở thành người xuất sắc nhất ngay lập tức, nhưng tôi có thể chọn trở thành người bền bỉ hơn mỗi ngày. Tôi có thể học thêm một chút. Tôi có thể làm thêm một lần. Tôi có thể đứng dậy sau khi người khác đã bỏ cuộc. Tôi có thể đối xử tử tế với những người đi cùng mình.
Sau này, khi bước vào kinh doanh, tôi càng thấm thía rằng trí thông minh chỉ là một lợi thế. Sự bền chí và khả năng thấu hiểu con người mới là những yếu tố giúp ta tồn tại qua các chu kỳ khó khăn.
Bạn có thể biết rất nhiều chiến lược, nhưng nếu chỉ làm vài ngày rồi bỏ, những chiến lược ấy không thể cứu bạn. Bạn có thể sở hữu một sản phẩm tốt, nhưng nếu không hiểu khách hàng đang nghĩ gì, đau ở đâu, sợ điều gì và mong muốn điều gì, sản phẩm ấy vẫn có thể nằm im trong kho.
Tôi từng là một người trẻ khao khát thay đổi nhanh. Và chính khát vọng đó đã khiến tôi trả một khoản học phí rất đắt.
Khi còn là sinh viên, tôi tích cóp được một số tiền từ những bữa ăn tiết kiệm và những khoản dành dụm nhỏ. Với một sinh viên, đó không phải số tiền nhỏ. Nó chứa trong đó rất nhiều ngày tự hạn chế nhu cầu của mình, rất nhiều lần phải suy nghĩ trước khi mua một món đồ.
Rồi một người quen giới thiệu cho tôi một cơ hội đầu tư.
Tôi được nghe về lợi nhuận cố định. Tôi được nói rằng cơ hội ấy gần như không có rủi ro. Mọi thứ được trình bày đủ hấp dẫn để một người trẻ đang muốn đổi đời tin rằng mình đã gặp đúng cánh cửa.
Tôi tin.
Sau đó, tôi mất sạch.
Cảm giác nhìn vào số tiền mình đã gom góp và hiểu rằng nó không còn nữa là một cảm giác rất khó diễn tả. Tôi không chỉ tiếc tiền. Tôi thất vọng về chính mình. Tôi tự hỏi vì sao mình có thể dễ dàng đặt niềm tin vào một điều mà mình chưa thật sự hiểu.
Nhưng cũng từ cú ngã đó, tôi học được một nguyên tắc đã đi cùng mình trong suốt những năm kinh doanh sau này. Đừng bỏ tiền vào thứ mình không hiểu.
Tôi cũng học được rằng khi nghe thấy những cụm từ như lợi nhuận cố định và không có rủi ro, điều đầu tiên một người cần làm không phải là phấn khích. Điều đầu tiên là phải tỉnh táo.
Không phải mọi cơ hội đều là lừa đảo. Không phải mọi khoản đầu tư đều nguy hiểm. Nhưng rủi ro lớn nhất thường không nằm ở bản thân cơ hội. Nó nằm ở việc ta tham gia một điều mà không hiểu cơ chế tạo lợi nhuận, không hiểu những tình huống xấu có thể xảy ra và không biết ai thực sự chịu trách nhiệm khi mọi chuyện đổ vỡ.
Từ lần mất tiền đó, tôi lựa chọn một nguyên tắc làm nghề rõ ràng hơn. Bằng chứng phải đi trước hứa hẹn. Hệ thống phải đi trước cảm hứng. Thực tế phải đi trước giấc mơ.
Tôi không muốn bán cho người khác một viễn cảnh đẹp mà chính tôi cũng không tin. Tôi không muốn gieo vào người mới niềm tin rằng chỉ cần mua một khóa học, tham gia một cộng đồng hoặc áp dụng một công thức là chắc chắn thay đổi được cuộc đời.
Không ai trung thực có thể bảo đảm một kết quả giống nhau cho tất cả mọi người.
Kết quả kinh doanh phụ thuộc vào nền tảng hiện tại, năng lực thực thi, sản phẩm, thị trường, số vốn, kỷ luật, khả năng chịu sai và thời gian mỗi người sẵn sàng đầu tư. Một người cố vấn tốt không thể đi thay con đường của học viên. Điều người cố vấn có thể làm là đưa cho họ một tấm bản đồ rõ hơn, giúp họ tránh những sai lầm quá đắt, chỉ cho họ cách đọc dữ liệu và đồng hành cùng họ qua một đoạn đường khó.
Tôi bán bản đồ, không bán giấc mơ.
Đó không phải là một câu nói để tạo hình ảnh. Đó là lời nhắc nhở tôi mỗi ngày về trách nhiệm của một người làm đào tạo và cố vấn.
Từ cái trần thu nhập đến những lần ngã trên thương trường
Tôi học Cử nhân Thiết kế Tàu biển tại Đại học Nha Trang trong giai đoạn từ năm 2007 đến năm 2012. Nhiều người hỏi vì sao học thiết kế tàu biển nhưng sau đó lại bước sang marketing, kinh doanh, tiếp thị liên kết, bất động sản và đào tạo.
Tôi không xem đó là một sự phủ nhận quá khứ.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo một đường thẳng. Có những kiến thức ta học không đưa ta đến đúng nghề đã ghi trên tấm bằng, nhưng lại âm thầm rèn cho ta một cách tư duy có giá trị trong suốt cuộc đời.
Ngành kỹ thuật dạy tôi suy nghĩ có cấu trúc. Nó giúp tôi hiểu một hệ thống muốn vận hành ổn định phải có các bộ phận liên kết với nhau. Nó giúp tôi biết rằng một sai số nhỏ ở khâu thiết kế có thể tạo ra hậu quả lớn khi đưa vào thực tế.
Sau này, khi xây dựng hệ thống marketing và bán hàng, tôi nhận ra tư duy ấy vẫn ở bên mình. Một doanh nghiệp cũng giống như một hệ thống lớn. Nếu khâu thu hút khách hàng không ổn, bộ phận bán hàng sẽ thiếu cơ hội. Nếu bán hàng tốt nhưng chăm sóc sau mua yếu, khách hàng sẽ không quay lại. Nếu có doanh thu nhưng không quản trị được chi phí, người chủ vẫn không có lợi nhuận.
Không có kiến thức nào hoàn toàn lãng phí nếu ta biết cách kết nối nó với chặng đường tiếp theo.
Tôi sinh ra ở Hà Tĩnh nhưng Nha Trang là quê hương thứ hai. Thành phố này đã đón tôi khi tôi còn đang loay hoay tìm đường, chứng kiến những năm tháng tôi đi làm thuê, khởi nghiệp, thất bại, xây lại và từng bước hình thành con người hiện tại.
Sau khi ra trường, tôi đi làm thuê khoảng ba năm. Tôi từng làm trong môi trường công ty quảng cáo và ngành hàng tiêu dùng nhanh. Tôi học cách một sản phẩm được đưa ra thị trường, cách một chiến dịch được triển khai, cách các con số được đo lường, cách một thông điệp phải điều chỉnh khi khách hàng không phản hồi như dự đoán.
Tôi chưa bao giờ phủ nhận giá trị của giai đoạn đi làm thuê.
Đi làm thuê không có nghĩa là thiếu khát vọng. Với tôi, đó là một trường học thực tế. Tôi được quan sát cách tổ chức vận hành, học kỹ năng marketing, bán hàng và kỷ luật làm việc. Tôi có cơ hội mắc sai lầm trong một môi trường còn có người hướng dẫn và có những quy trình đã được xây dựng trước.
Nhưng đến một buổi tối, tôi ngồi tính lại thu nhập của mình.
Tôi nhìn mức lương hiện tại, tỷ lệ tăng qua từng năm và thử tưởng tượng mười năm sau. Tôi gần như có thể nhìn thấy trước điểm đến nếu cứ tiếp tục đi theo cùng một quỹ đạo.
Nó không phải là một tương lai tồi tệ. Tôi có thể có một công việc ổn định, một mức lương tăng dần và một cuộc sống tương đối an toàn. Nhưng khi so sánh tương lai đó với trách nhiệm dành cho gia đình và những khát vọng đang lớn dần bên trong, tôi biết nó chưa đủ.
Tôi nhìn thấy một cái trần thu nhập vô hình.
Cái trần ấy không có hình dạng. Nó không xuất hiện trong hợp đồng lao động. Không ai chỉ tay cho tôi thấy nó. Nhưng tôi cảm nhận được nó trong từng phép tính về mức lương, thời gian và khả năng tích lũy.
Tôi nhận ra tám tiếng tốt nhất mỗi ngày, khi đầu óc còn sáng và năng lượng còn nhiều, đang được dành toàn bộ cho việc xây dựng mục tiêu của người khác.
Điều đó không có nghĩa là mục tiêu của công ty không đáng trân trọng. Tôi biết ơn nơi mình từng làm việc. Nhưng tôi hiểu rằng bên trong mình có một phần muốn được tự tạo giá trị, tự chịu trách nhiệm, tự xây tài sản và tự quyết định hướng đi.
Dù vậy, tôi không nghỉ việc ngay chỉ vì một đêm xúc động.
Tôi không đập bàn. Tôi không tuyên bố phải rời bỏ mọi thứ để chạy theo đam mê. Tôi đã từng trả giá cho những quyết định thiếu hiểu biết nên không muốn lặp lại sai lầm bằng một hình thức khác.
Tôi chọn bắt đầu nhỏ, sai rẻ và sửa nhanh.
Bắt đầu nhỏ không có nghĩa là tôi mơ nhỏ. Nó có nghĩa là tôi tôn trọng thực tế. Tôi cần kiểm chứng một mô hình trước khi đặt cược toàn bộ tương lai vào nó.
Sai rẻ không có nghĩa là sợ sai. Trong kinh doanh, không ai có thể loại bỏ hoàn toàn sai lầm. Điều quan trọng là thiết kế thử nghiệm sao cho mỗi sai lầm mang lại đủ dữ liệu nhưng không đánh sập toàn bộ nền tảng.
Sửa nhanh không có nghĩa là hấp tấp. Nó có nghĩa là không cố chấp giữ một lựa chọn sai chỉ để bảo vệ cái tôi.
Nhiều người thất bại không phải vì thiếu can đảm. Họ thất bại vì quá can đảm ở thời điểm chưa có dữ liệu. Họ dồn toàn bộ vốn vào một sản phẩm chưa được thị trường kiểm chứng. Họ nghỉ việc khi nguồn thu mới còn chưa ổn định. Họ tuyển một đội ngũ lớn trước khi có quy trình bán hàng. Họ lao vào một xu hướng đang nổi mà không hiểu lợi thế thật của mình nằm ở đâu.
Tôi bắt đầu từng bước. Một buổi tối học thêm. Một sản phẩm được thử nghiệm. Một kênh nội dung được xây dựng. Một chiến dịch quảng cáo nhỏ. Một cuộc trò chuyện với khách hàng thật. Một lần nhìn vào số liệu để biết điều mình tin có đúng hay không.
Cái trần thu nhập không tự vỡ. Nó chỉ xuất hiện những vết nứt khi ta bắt đầu hành động khác đi.
Rồi tôi bước ra khỏi vùng quen thuộc. Và tôi ngã.
Tôi từng lao vào nhiều mô hình kinh doanh khác nhau. Tôi làm xưởng nội thất. Tôi tham gia xưởng giặt là công nghiệp. Tôi xây dựng hệ thống căn hộ cho thuê. Tôi làm dịch vụ cho thuê xe ô tô tự lái.
Mỗi mô hình từng khiến tôi hy vọng rằng mình đã tìm thấy con đường đúng. Mỗi lần thất bại lại đặt trước mặt tôi một bài học khác.
Xưởng nội thất giúp tôi nhận ra sản phẩm đẹp không tự bán.
Đây là một sự thật rất khó chấp nhận với người giỏi chuyên môn. Khi ta dành nhiều thời gian tạo ra một sản phẩm tốt, ta thường tin chất lượng sẽ tự lên tiếng. Nhưng thị trường không vận hành bằng sự lãng mạn. Một sản phẩm tốt mà không được khách hàng biết đến gần như không tồn tại trong tâm trí họ.
Tay nghề tốt mà không có định vị, truyền thông, kênh bán và quy trình chuyển đổi sẽ bị mắc kẹt trong xưởng. Người làm nghề có thể rất tự hào về chất lượng, nhưng doanh nghiệp vẫn thiếu doanh thu.
Xưởng giặt là công nghiệp dạy tôi rằng bận rộn không đồng nghĩa với kiếm được tiền.
Có những ngày máy móc chạy liên tục. Nhân sự làm việc không ngừng. Lịch trình kín. Nhìn bên ngoài, doanh nghiệp có vẻ đang hoạt động rất tốt. Nhưng dòng tiền vẫn đứt quãng. Chi phí vẫn phải trả đều trong khi tiền về không đúng nhịp.
Tôi bắt đầu hiểu rằng một doanh nghiệp có nhiều việc chưa chắc là một doanh nghiệp khỏe mạnh. Nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ đang sống trong ảo giác bận rộn. Họ làm từ sáng đến tối, điện thoại không ngừng đổ chuông, tin nhắn không ngừng xuất hiện, nhưng đến cuối tháng lại không biết lợi nhuận thực sự nằm ở đâu.
Căn hộ cho thuê và xe tự lái đặt ra cho tôi một câu hỏi cốt lõi hơn. Khách hàng sẽ đến từ đâu và làm thế nào để có khách đều mỗi tháng mà không phải cầu may.
Đó là câu hỏi gốc của marketing.
Marketing không chỉ là đăng một bài thật hay hoặc chạy một chiến dịch quảng cáo thật lớn. Marketing phải trả lời được hành trình từ lúc một người chưa biết đến mình, bắt đầu chú ý, hình thành niềm tin, thấy giải pháp phù hợp, quyết định mua, hài lòng và tiếp tục quay lại hoặc giới thiệu người khác.
Nếu doanh nghiệp không thể giải thích hành trình ấy bằng một hệ thống, người chủ sẽ luôn sống trong vòng xoáy thiếu khách.
Tôi từng giỏi làm việc nhưng thiếu hệ thống.
Tôi làm bằng sức. Tôi làm bằng tay. Tôi làm bằng cảm hứng. Tôi hy vọng sự chăm chỉ sẽ bù được những điểm yếu trong cách vận hành.
Nhưng khi một doanh nghiệp phụ thuộc vào sức của người chủ, hết sức cũng đồng nghĩa với hết đơn. Người chủ càng chăm chỉ, doanh nghiệp càng quen với việc mọi vấn đề đều được người chủ xử lý. Đến một ngày, chính người chủ trở thành nút thắt lớn nhất của tổ chức.
Tôi từng tin sai người trong tuyển dụng và mất vài trăm triệu đồng.
Nỗi đau ấy không chỉ nằm ở số tiền. Tôi cảm thấy thất vọng vì mình đã đặt niềm tin không đúng chỗ. Nhưng sau khi bình tĩnh nhìn lại, tôi hiểu bài học không phải là từ nay không tin ai.
Nếu không còn khả năng tin người, một doanh nhân không thể xây đội ngũ.
Bài học đúng phải là niềm tin cần đi cùng tiêu chuẩn, kiểm chứng và cơ chế bảo vệ. Không nên nhầm tình cảm với năng lực. Không nên lấy sự thân quen thay thế cho quy trình đánh giá. Không nên vì một người nói hay mà bỏ qua việc kiểm chứng kết quả.
Tuyển sai có thể làm doanh nghiệp mất tiền, nhưng tổn thất lớn hơn nằm ở văn hóa, tốc độ và niềm tin của cả đội ngũ.
Tôi cũng từng mất một người bạn thân vì bất đồng trong kinh doanh. Cuối cùng, tôi là người chủ động xin lỗi trước.
Có những cuộc tranh luận mà ta có thể thắng về lý nhưng mất đi một con người. Có những khoản tiền có thể kiếm lại nhưng một mối quan hệ đã đổ vỡ chưa chắc còn cơ hội phục hồi.
Kinh doanh thường đẩy con người vào những xung đột về vai trò, trách nhiệm, kỳ vọng và quyền lợi. Nếu những điều đó không được nói rõ từ đầu, tình cảm rất dễ trở thành nơi phải gánh chịu hậu quả.
Một doanh nhân trưởng thành không chỉ biết tối ưu lợi nhuận. Người đó còn phải biết hạ cái tôi đúng lúc, giữ phẩm giá và trân trọng những người đã từng đi cùng mình.
Có một giai đoạn tôi đặt doanh thu lên trên gia đình.
Tôi tự thuyết phục rằng mình bận rộn vì tương lai của vợ con. Tôi tin mỗi lần vắng mặt, mỗi bữa cơm bỏ lỡ và mỗi ngày làm việc đến kiệt sức đều là sự hy sinh cần thiết.
Nhưng đến một lúc, tôi nhận ra doanh thu có thể tăng trong khi sự bình an của gia đình lại giảm. Tôi có thể đạt thêm một mục tiêu kinh doanh nhưng mất dần sự kết nối với những người mà mình nói rằng đang cố gắng vì họ.
Tôi dừng lại đúng lúc.
Không có con số nào đáng để tôi đánh đổi mọi bữa cơm tối với vợ con.
Nếu thành công khiến tôi có nhiều tiền hơn nhưng trở thành người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình, đó không phải thành công tôi muốn.
Gia đình là KPI cao nhất của cuộc đời tôi.
Tiền quan trọng. Tôi không cổ vũ cách sống xem nhẹ tiền bạc. Tiền tạo ra sự lựa chọn, bảo vệ gia đình trước biến cố và giúp chúng ta có khả năng trao đi. Nhưng tiền chỉ có ý nghĩa khi nó làm cuộc sống vững hơn, tử tế hơn và tự do hơn.
Từ tất cả những lần ngã đó, tôi đi đến một niềm tin rất rõ ràng. Quy trình quan trọng hơn tài năng.
Người tài năng có thể thắng một trận. Người có quy trình mới có khả năng đi đường dài.
Một người bán hàng giỏi có thể chốt nhiều khách khi đang ở trạng thái tốt nhất. Nhưng doanh nghiệp không thể phụ thuộc mãi vào trạng thái của một cá nhân. Doanh nghiệp cần cách tạo niềm tin, thu hút khách hàng, nuôi dưỡng, chuyển đổi, chăm sóc, đo lường và tối ưu.
Nếu mọi điều quan trọng chỉ nằm trong đầu người chủ, doanh nghiệp sẽ lớn lên bằng sự mệt mỏi của người chủ.
Khi những điều ấy được đưa thành quy trình, doanh nghiệp mới có cơ hội lớn lên bằng hệ thống.
Từ người làm nghề đến người xây hệ thống và dẫn đường
Hành trình của tôi có thể được nhìn qua ba giai đoạn là thợ, sếp và thầy.
Làm thợ là học cách tự mình thực hiện công việc. Làm sếp là học cách tổ chức để nhiều người cùng tạo ra kết quả. Làm thầy là học cách giúp người khác hiểu, hành động, sai, sửa và trưởng thành bằng năng lực của chính họ.
Mỗi giai đoạn đòi hỏi một phiên bản khác của tôi.
Khi còn là người trực tiếp làm mọi thứ, tôi được đánh giá cao nhờ tốc độ, sự tận tâm và khả năng xử lý vấn đề. Tôi có thể tự chạy quảng cáo, xây nội dung, bán hàng, chăm sóc khách và giải quyết những tình huống phát sinh.
Những khả năng đó giúp tôi tồn tại ở giai đoạn đầu. Nhưng khi đội ngũ lớn lên, chính thói quen tự mình xử lý mọi việc lại trở thành giới hạn.
Tôi từng ôm hết mọi thứ vì nghĩ rằng tự làm sẽ nhanh hơn. Tôi muốn kiểm soát từng chi tiết vì sợ người khác làm không đúng. Trong đầu tôi có một niềm tin âm thầm rằng nếu mình buông ra, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Kết quả là nhân sự có việc gì cũng hỏi tôi. Những quyết định nhỏ cũng chờ tôi. Tôi vừa bận vừa khó chịu vì cảm thấy không ai chủ động. Nhưng khi nhìn kỹ, tôi phải thừa nhận rằng chính cách quản lý của mình đã tạo ra sự phụ thuộc đó.
Tôi muốn nhân sự trưởng thành nhưng lại không cho họ đủ quyền để thử. Tôi muốn họ chủ động nhưng tiêu chuẩn chỉ nằm trong đầu tôi. Tôi muốn họ làm đúng nhưng chưa diễn đạt rõ thế nào là đúng.
Người chủ giỏi rất dễ trở thành nút thắt của chính doanh nghiệp.
Ban đầu, bạn chiến thắng vì làm nhanh hơn người khác, chịu khó hơn người khác và kiểm soát kỹ hơn người khác. Nhưng đến một giai đoạn, nếu vẫn vận hành theo cách đó, doanh nghiệp không thể lớn hơn sức chịu đựng của bạn.
Bạn sẽ cáu vì không ai hiểu ý mình. Bạn mệt vì việc gì cũng phải qua tay. Bạn thất vọng vì người khác không làm giống mình. Nhưng có thể vấn đề không nằm hoàn toàn ở họ. Có thể bạn chưa biến tiêu chuẩn trong đầu thành một quy trình mà mọi người đều hiểu.
Tôi phải học cách buông.
Buông không phải bỏ mặc. Buông là giao việc với tiêu chuẩn rõ ràng, tin người có điều kiện, xây cơ chế kiểm tra và cho phép người khác mắc sai lầm trong phạm vi an toàn.
Không một đội ngũ nào có thể trưởng thành nếu người lãnh đạo không cho họ cơ hội thử, quyết định và chịu trách nhiệm.
Không một học viên nào có thể lớn lên nếu người hướng dẫn chỉ đưa công thức mà không giúp họ hiểu tư duy phía sau.
Tôi có hơn tám năm làm tiếp thị liên kết ở thị trường toàn cầu. Tôi có hơn sáu năm chạy quảng cáo, dùng tiền thật để học cách tiêu tiền hiệu quả hơn. Tôi có hơn ba năm coaching, đi cùng hàng trăm học viên và chủ kinh doanh. Tôi cũng có hơn mười năm môi giới, tư vấn và đầu tư bất động sản tại Nha Trang và Phan Thiết.
Tôi có hơn mười năm kinh doanh, xây dựng ba công ty với gần năm mươi nhân sự và cộng đồng Hero Affiliate hơn bốn trăm thành viên.
Tôi không nói những con số đó để tạo khoảng cách với người đọc.
Tôi nói để bạn hiểu lời chia sẻ của tôi không chỉ đến từ sách vở. Tôi đã trực tiếp làm, trực tiếp trả tiền quảng cáo, trực tiếp tuyển sai, trực tiếp đối diện với tháng thiếu khách, trực tiếp xây đội ngũ và trực tiếp chịu trách nhiệm khi quyết định của mình không tạo ra kết quả như mong muốn.
Nhưng kinh nghiệm nhiều không có nghĩa là tôi có thể bảo đảm kết quả cho người khác.
Tôi luôn muốn nói rõ điều này vì thị trường đào tạo đang có quá nhiều lời hứa dễ nghe. Không một người cố vấn trung thực nào có thể hứa rằng mọi học viên sẽ đạt cùng một mức thu nhập trong cùng một khoảng thời gian.
Điều tôi có thể làm là giúp bạn nhìn rõ hơn.
Tôi có thể giúp bạn nhận ra vấn đề nằm ở sản phẩm, thông điệp, kênh tiếp cận, quy trình bán hàng hay khả năng chăm sóc khách. Tôi có thể giúp bạn tránh bớt những sai lầm tôi đã trả giá. Tôi có thể đưa ra một hệ thống để bạn không phải thử mọi thứ trong trạng thái mơ hồ.
Nhưng bạn vẫn phải hành động.
Bạn vẫn phải học cách hiểu khách hàng. Bạn vẫn phải xây sản phẩm có giá trị. Bạn vẫn phải xuất hiện đủ lâu, thử nghiệm đủ nhiều, đo lường đủ kỹ và điều chỉnh đủ nhanh.
Tôi không muốn tạo ra những người phụ thuộc vào người thầy. Tôi muốn giúp họ có khả năng tự suy nghĩ, tự ra quyết định và tự chịu trách nhiệm cho con đường của mình.
Đối tượng tôi muốn đồng hành thường là những người Việt từ khoảng hai mươi lăm đến bốn mươi tuổi đang muốn tự làm chủ thu nhập. Đó có thể là chủ shop, chủ doanh nghiệp nhỏ, người bán hàng, dân văn phòng muốn xây một nghề tay trái, người mới khởi nghiệp hoặc những người đã kinh doanh nhưng vẫn phụ thuộc quá nhiều vào may mắn và sức cá nhân.
Nhiều người trong số họ không thiếu động lực.
Họ đã rất chăm chỉ. Họ thức khuya, trả lời khách, làm nội dung, học quảng cáo và thử nhiều chiến lược khác nhau. Nhưng sự chăm chỉ bị phân tán. Họ làm nhiều việc mà không biết việc nào thực sự tạo ra doanh thu.
Điều họ thiếu thường không phải thêm một lời khuyên hãy cố lên. Điều họ thiếu là một bản đồ.
Một chủ shop có thể sở hữu sản phẩm tốt nhưng chưa biết làm sao để có khách đều. Một người bán hàng có thể giao tiếp tốt nhưng chưa có hệ thống nuôi dưỡng khách hàng. Một dân văn phòng có thể muốn có thu nhập thứ hai nhưng không biết nên bắt đầu từ kỹ năng, sản phẩm hay kênh nào.
Một người từng thất bại có thể không thiếu năng lực. Họ chỉ thiếu một môi trường giúp nhìn lại sai lầm bằng dữ liệu thay vì bằng cảm xúc.
Tôi hiểu họ vì từng đứng đúng ở những nơi ấy.
Tôi từng sợ mất tiền vì đã có lần mất sạch. Tôi từng bán hàng trong trạng thái không biết tháng sau khách sẽ đến từ đâu. Tôi từng nhìn thấy cái trần thu nhập và cảm thấy tương lai của mình đã được xác định từ trước. Tôi từng làm rất nhiều nhưng nhận ra phần lớn thời gian chỉ dùng để chữa những vấn đề lặp lại.
Những vết sẹo tạo nên tấm bản đồ của tôi.
Tấm bản đồ ấy không hứa rằng con đường sẽ thẳng. Nó cũng không bảo đảm người cầm bản đồ sẽ không gặp mưa gió. Một bản đồ tốt chỉ giúp ta biết khi lạc thì phải quay về đâu, khi có biến động thì phải nhìn vào dữ liệu nào và khi nguồn lực giới hạn thì nên ưu tiên điều gì trước.
Tôi tin bán hàng là phục vụ, không phải xin xỏ.
Đây là một thay đổi tư duy rất quan trọng đối với người kinh doanh. Khi xem bán hàng là xin tiền, chúng ta thường ngại nói về sản phẩm, giảm giá thiếu kiểm soát hoặc nói quá để thuyết phục khách.
Khi xem bán hàng là phục vụ, trọng tâm sẽ thay đổi. Chúng ta phải hiểu đúng vấn đề của khách hàng, đưa ra giải pháp phù hợp, nói rõ điều sản phẩm làm được và cả những điều nó không thể làm.
Marketing khi đó không còn là một trò thao túng. Marketing trở thành cây cầu nối giá trị của doanh nghiệp với người đang thật sự cần giá trị ấy.
Tôi không bán thứ mình không tin. Tôi không nói điều mình không làm. Tôi không bỏ rơi người đã đặt niềm tin vào mình.
Ba nguyên tắc ấy không chỉ liên quan đến đạo đức. Chúng là nền tảng của thương hiệu dài hạn.
Một người bán hàng giỏi kỹ thuật có thể bán được một lần. Một doanh nhân có nhân cách và năng lực mới có thể được khách hàng tin tưởng nhiều lần.
Thị trường có thể bị thu hút bởi chiêu trò trong ngắn hạn. Nhưng cuối cùng, lòng tin mới là thứ giữ khách hàng, đội ngũ và đối tác ở lại.
Thành công không đáng giá nếu phải đánh đổi chính cuộc đời mình
Sau nhiều năm kinh doanh, tôi hiểu một cuộc đời đáng sống phải có ba chân kiềng là giàu có, khỏe mạnh và hạnh phúc.
Giàu có không chỉ có nghĩa là sở hữu nhiều tiền. Với tôi, giàu có là có quyền lựa chọn. Tôi có thể chọn công việc mình muốn làm, người mình muốn đồng hành, nơi mình muốn sống và cách mình muốn dành thời gian.
Khỏe mạnh không chỉ là một thân hình đẹp để chụp ảnh. Khỏe mạnh là khả năng tự đi lại, tự chăm sóc bản thân, có đủ năng lượng làm việc và còn có thể tận hưởng những thành quả mình đã xây dựng.
Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là tiếng cười trên mạng xã hội. Hạnh phúc là lúc đặt lưng xuống cuối ngày và không cảm thấy mình đã phản bội những giá trị quan trọng nhất.
Chỉ cần thiếu một chân, cái kiềng có thể đổ.
Tôi từng có giai đoạn chỉ quan tâm đến chữ Kiếm. Tôi biết doanh thu hôm nay là bao nhiêu, chiến dịch quảng cáo tốn bao nhiêu và số đơn hàng thay đổi thế nào.
Nhưng nếu chỉ đo tiền, tôi rất dễ bỏ quên sức khỏe và sự kết nối.
Vì vậy, mỗi tối tôi thường tự chấm điểm ba chữ K là Khỏe, Kiếm và Kết nối. Cột nào bằng không quá nhiều ngày liên tiếp, tôi biết mình cần điều chỉnh.
Điều gì không được đo thường dễ bị bỏ quên. Và những điều bị bỏ quên đủ lâu sẽ quay lại đòi một cái giá rất cao.
Một doanh nhân có thể bỏ qua giấc ngủ trong thời gian ngắn. Nhưng nếu thiếu ngủ trở thành lối sống, khả năng ra quyết định sẽ suy giảm. Một người có thể vắng mặt trong vài bữa cơm vì công việc. Nhưng nếu sự vắng mặt trở thành bình thường, khoảng cách trong gia đình sẽ ngày càng lớn.
Sức khỏe đối với tôi cũng là một chiến lược kinh doanh.
Tôi dậy lúc năm giờ sáng. Tôi dành mười lăm phút đầu ngày để đọc sách giấy. Tôi tập luyện và tham gia Ironman với ba môn phối hợp gồm bơi, đạp xe và chạy.
KPI sức khỏe của tôi nghe rất đời thường. Tôi muốn sống đến chín mươi tuổi mà vẫn có thể tự đi vệ sinh.
Nhiều người bật cười khi nghe mục tiêu này. Nhưng càng đi qua nhiều năm tháng, tôi càng hiểu đó là một mục tiêu nghiêm túc.
Doanh nhân thường đặt những mục tiêu doanh thu rất lớn nhưng lại quên mục tiêu cơ bản là có một cơ thể đủ khỏe để sống trong cuộc đời mình tạo ra. Tự do tài chính sẽ mất nhiều ý nghĩa nếu đổi lại là bệnh tật, kiệt sức và sự phụ thuộc.
Tôi không muốn xây một doanh nghiệp thành công bằng cách phá hủy chính người đang điều hành nó.
Hạnh phúc của tôi không nằm hoàn toàn trong những điều xa xỉ.
Đó là buổi sáng nhìn vợ con vẫn đang ngủ yên. Đó là lúc tôi bơi một mình ngoài biển, nghe tiếng nước và cảm thấy đầu óc lắng xuống. Đó là khoảnh khắc đi chân trần trên cát, không phải trả lời điện thoại và không phải đưa ra quyết định nào.
Đó còn là những ngày cuối tuần tôi vào bếp nấu phở bò, cá kho tộ, canh chua cá lóc hoặc bánh xèo cho gia đình. Là buổi tối tôi viết vài dòng nhật ký, ghi lại ba điều biết ơn, một bài học và một việc ngày mai cần làm tốt hơn.
Những khoảnh khắc ấy không tạo ra hình ảnh hào nhoáng về thành công. Nhưng chúng nhắc tôi rằng mục tiêu cuối cùng của kinh doanh không phải là trở thành người bận rộn nhất.
Mục tiêu là có một cuộc đời đáng sống hơn.
Tôi không nhậu say, không hút thuốc lá, không cờ bạc và không vay nóng để dồn toàn bộ tiền vào một canh bạc tài chính.
Đó không chỉ là những sở thích cá nhân. Đó là kỷ luật bảo vệ tương lai.
Người từng mất tiền vì tin nhầm như tôi hiểu rằng tự do không đến từ việc nắm bắt mọi cơ hội. Tự do còn đến từ khả năng nói không với những thứ có thể phá hỏng nền móng của cuộc đời.
Tôi cũng hiểu rằng sự thay đổi bền vững không đến từ một khoảnh khắc hào hứng.
Một người có thể nghe một bài diễn thuyết và cảm thấy mình sẵn sàng thay đổi mọi thứ. Nhưng cảm xúc ấy sẽ giảm dần. Nếu không có thói quen, môi trường và hệ thống, họ sẽ quay lại lối sống cũ.
Đó là lý do tôi luôn nhấn mạnh quy trình quan trọng hơn cảm hứng.
Cảm hứng giúp ta bắt đầu. Quy trình giúp ta tiếp tục khi không còn cảm hứng.
Động lực có thể khiến một người chạy rất nhanh trong vài ngày. Kỷ luật giúp họ đi đều trong nhiều năm.
Thành công không được xây từ một quyết định đúng duy nhất. Nó thường được xây từ hàng trăm quyết định nhỏ đúng hướng, được lặp lại đủ lâu.
Tôi tin mỗi doanh nhân cần tự hỏi mình đang thực sự xây điều gì.
Bạn đang xây một doanh nghiệp hay chỉ đang tạo ra một công việc lớn hơn cho chính mình. Bạn đang xây tài sản hay chỉ đang đổi thời gian lấy tiền với cường độ cao hơn. Bạn đang tạo ra tự do hay đang biến bản thân thành người không thể rời khỏi điện thoại dù chỉ một ngày.
Nếu mọi vấn đề đều phải chờ bạn giải quyết, doanh nghiệp chưa thực sự có hệ thống. Nếu doanh thu dừng lại ngay khi bạn nghỉ, bạn chưa xây được một tài sản vận hành độc lập. Nếu sự phát triển của công ty luôn đồng nghĩa với việc bạn phải hy sinh thêm sức khỏe và gia đình, mô hình ấy cần được thiết kế lại.
Thay đổi không nhất thiết bắt đầu bằng một quyết định lớn.
Nó có thể bắt đầu bằng việc viết ra một quy trình vẫn đang nằm trong đầu. Có thể bắt đầu bằng việc nói chuyện với mười khách hàng thay vì tiếp tục đoán nhu cầu của họ. Có thể bắt đầu bằng việc xem lại dòng tiền, loại bỏ một chi phí không tạo ra giá trị hoặc dừng một chiến dịch chỉ đang đốt tiền vì sĩ diện.
Thay đổi có thể là học cách giao việc. Có thể là dám thừa nhận mình đã tuyển sai. Có thể là xin lỗi một người mà cái tôi đã khiến ta xa cách. Có thể là trở về ăn một bữa cơm với gia đình trước khi quá muộn.
Không phải sự thay đổi nào cũng tạo ra tiếng vỗ tay. Nhiều thay đổi quan trọng chỉ có mình bạn biết.
Nhưng chính những lựa chọn âm thầm ấy sẽ quyết định bạn trở thành người thế nào sau năm năm hoặc mười năm.
Tôi không bán giấc mơ, tôi đồng hành bằng một tấm bản đồ thật
Nếu bạn là doanh nhân, tôi biết có thể bạn không cần thêm một người nói hãy cố lên.
Bạn đã cố gắng rất nhiều rồi.
Bạn có thể đang nhìn tiền quảng cáo tiếp tục bị trừ nhưng đơn hàng không tăng. Bạn có thể đang đối diện với việc nhân sự nghỉ đúng lúc công việc nhiều nhất. Bạn có thể thấy doanh thu tăng nhưng cuối tháng không hiểu lợi nhuận đã đi đâu.
Bạn có thể nhìn đối thủ phát triển nhanh hơn và tự hỏi mình có đang sai đường hay không.
Bạn có thể đã học rất nhiều khóa, lưu rất nhiều tài liệu, ghi chép hàng trăm chiến lược nhưng vẫn chưa biến được kiến thức thành kết quả ổn định.
Sự thật có thể không phải là bạn thiếu năng lực.
Bạn có thể đang thiếu một hệ thống biến năng lực thành kết quả đều đặn.
Bạn không thiếu sự chăm chỉ. Bạn thiếu cách đặt sự chăm chỉ vào đúng điểm đòn bẩy. Bạn không thiếu ý chí. Bạn thiếu môi trường và quy trình để ý chí không bị đốt sạch vào những việc không quan trọng.
Tôi từng đứng ở đúng vị trí đó.
Tôi từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút là mọi thứ sẽ ổn. Nhưng có những lúc, cố gắng thêm trong một hệ thống sai chỉ khiến ta kiệt sức nhanh hơn.
Một người chèo rất khỏe vẫn có thể đi sai hướng. Khi đó, điều cần thiết không phải là chèo mạnh hơn. Điều cần thiết là nhìn lại la bàn.
Tôi xây dựng cộng đồng, chương trình đào tạo và hoạt động cố vấn từ chính nhận thức đó.
Tôi muốn giúp người mới có một con đường rõ hơn. Tôi muốn giúp chủ shop và chủ doanh nghiệp nhỏ thoát khỏi cảnh sở hữu sản phẩm nhưng không có nguồn khách đều. Tôi muốn giúp người bán hàng hiểu rằng bán hàng là phục vụ chứ không phải thuyết phục bằng mọi giá.
Tôi muốn giúp dân văn phòng muốn có nghề tay trái biết cách bắt đầu nhỏ, sai rẻ và sửa nhanh. Tôi muốn giúp những người từng thất bại nhìn lại trải nghiệm của họ như học phí, thay vì xem nó là bằng chứng rằng bản thân không có khả năng.
Tôi không muốn ai vay nóng hoặc dồn hết tiền vào một cơ hội chỉ vì nghe thấy lời hứa làm giàu nhanh.
Tôi đã từng mất tiền vì tin vào điều mình không hiểu. Tôi không muốn dùng nỗi khao khát đổi đời của người khác để bán cho họ một ảo tưởng tương tự.
Tôi muốn họ hiểu rằng kinh doanh online, affiliate marketing, xây dựng thương hiệu cá nhân hay hệ thống bán hàng tự động đều có cơ hội thật. Nhưng cơ hội chỉ trở thành kết quả khi đi cùng năng lực, kỷ luật, thử nghiệm và thời gian.
Một hệ thống marketing không phải cỗ máy thần kỳ được bật lên rồi tự động tạo tiền. Nó là tập hợp của nhiều mắt xích phải được thiết kế đúng.
Bạn cần hiểu khách hàng. Bạn cần có thông điệp rõ ràng. Bạn cần nội dung tạo niềm tin. Bạn cần quy trình thu thập và chăm sóc khách hàng tiềm năng. Bạn cần cơ chế bán hàng phù hợp, sản phẩm có giá trị và hệ thống đo lường để biết điểm nào đang hoạt động.
Tự động hóa không có nghĩa là bỏ mặc. Tự động hóa là đưa những công việc lặp lại vào một hệ thống để con người tập trung vào những phần cần tư duy, sáng tạo và kết nối.
Một doanh nghiệp bền vững không thể được xây chỉ bằng vài thủ thuật.
Nó phải được xây trên nền tảng giá trị thật, sản phẩm thật, trải nghiệm khách hàng thật và lòng tin thật.
Tầm nhìn của tôi là xây dựng một hệ sinh thái đào tạo, truyền thông, công nghệ và đầu tư có khả năng giúp hàng nghìn người sống sung túc và tự do hơn.
Sung túc với tôi không phải khoe một con số thu nhập. Đó là khi một người có thể làm chủ nguồn tiền, có thời gian cho gia đình, có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống và có năng lực giúp đỡ người khác.
Tôi cũng mong muốn xây dựng một quỹ từ thiện riêng để hỗ trợ trẻ em và những người khó khăn.
Có lẽ vì tôi từng hiểu hai chữ không có từ rất sớm nên việc giúp người khác không chỉ là một ý tưởng đẹp. Nó giống như một cách tôi trả ơn cuộc đời và những người đã từng nâng đỡ mình.
Thành công không chỉ được đo bằng số công ty, số nhân sự, số học viên hoặc doanh thu.
Thành công còn được đo bằng số cuộc đời đã được chạm đến. Được đo bằng việc một người sau khi đồng hành cùng tôi có thể tự tin hơn, tỉnh táo hơn, tránh được một sai lầm lớn hoặc xây được một nguồn thu bền vững hơn.
Tôi không cần họ mãi mãi gọi mình là thầy. Tôi muốn một ngày họ đủ năng lực bước đi mà không cần phụ thuộc vào tôi.
Đó mới là thành công của người làm đào tạo.
Tôi tin bạn không cần bắt đầu khi đã hoàn hảo. Bạn cần bắt đầu để được hoàn thiện từng ngày.
Nhiều người trì hoãn vì nghĩ mình còn thiếu kiến thức, thiếu vốn, thiếu mối quan hệ hoặc chưa đủ tự tin. Nhưng tự tin không phải điều luôn xuất hiện trước hành động. Trong nhiều trường hợp, sự tự tin được tạo ra sau khi chúng ta hành động, nhận phản hồi và biết rằng mình có thể xử lý những tình huống khó khăn.
Bạn không cần có tất cả câu trả lời ngay từ đầu.
Bạn chỉ cần đủ thành thật để thừa nhận cách cũ không còn đưa mình đến nơi mong muốn. Bạn cần đủ khiêm tốn để học lại. Bạn cần đủ can đảm để thử một bước nhỏ và đủ kỷ luật để không bỏ cuộc khi kết quả đầu tiên chưa xuất hiện.
Nếu hôm nay bạn đang mắc kẹt trong cái trần thu nhập, thiếu khách, sợ mất tiền hoặc cảm thấy mình làm mãi mà doanh nghiệp vẫn chưa có hệ thống, tôi không khuyên bạn phải đập bỏ toàn bộ cuộc sống hiện tại.
Hãy bắt đầu nhỏ.
Hãy chọn một vấn đề quan trọng nhất để giải quyết trước. Hãy thử với một khoản chi phí bạn có thể chấp nhận. Hãy đo phản hồi. Hãy sửa nhanh khi dữ liệu cho thấy giả định của mình chưa đúng.
Hãy học từ người đã đi qua những đoạn đường tương tự, nhưng đừng trao toàn bộ quyền quyết định cuộc đời mình cho bất kỳ ai.
Hãy xây quy trình thay vì phụ thuộc vào cảm hứng. Hãy xây hệ thống thay vì chỉ dùng sức. Hãy giữ gia đình, sức khỏe và hạnh phúc như những KPI thật sự.
Tôi không phải minh chứng cho một con đường không có thất bại.
Tôi là minh chứng cho khả năng con người có thể thay đổi khi dám nhìn thẳng vào những vết sẹo, học từ chúng và dùng chúng để xây một cuộc đời có giá trị hơn.
Nếu một cú ngã chỉ khiến ta cay đắng, nó sẽ mãi là vết thương. Nếu cú ngã giúp ta rút ra được nguyên tắc, nó sẽ trở thành tài sản.
Nếu một khoản lỗ chỉ khiến ta sợ hãi, nó sẽ giam ta lại. Nếu khoản lỗ khiến ta xây được một hệ thống tốt hơn, nó sẽ trở thành học phí.
Nếu một giai đoạn nghèo khó chỉ khiến ta thấy tủi thân, nó có thể kéo ta xuống. Nhưng nếu nó nhắc ta sống trách nhiệm hơn, biết trân trọng hơn và nỗ lực đúng hướng hơn, nó có thể trở thành động lực trong suốt cuộc đời.
Doanh nhân không cần một cuộc đời chưa từng thất bại.
Doanh nhân cần năng lực biến thất bại thành hệ thống.
Tôi là Nguyễn Hữu Tuyên. Tôi từng thiếu thốn, từng mất tiền, từng đi làm thuê, từng nhìn thấy cái trần thu nhập, từng khởi nghiệp và ngã trong nhiều mô hình. Tôi từng tin sai người, từng mất bạn, từng để doanh thu lấn át gia đình và từng nghĩ ôm hết mọi việc là cách tốt nhất để bảo vệ doanh nghiệp.
Nhưng tôi đã học cách thay đổi.
Tôi thay đổi từ người làm bằng sức sang người xây hệ thống. Tôi thay đổi từ người muốn kiểm soát mọi việc sang người học cách đào tạo và trao quyền. Tôi thay đổi từ người chỉ theo đuổi doanh thu sang người trân trọng cả giàu có, khỏe mạnh và hạnh phúc.
Tôi vẫn đang thay đổi mỗi ngày.
Bởi thay đổi không phải một đích đến. Nó là khả năng liên tục nhìn lại bản thân, từ bỏ những điều không còn phù hợp và bước về phía phiên bản sống có trách nhiệm hơn.
Có thể hôm nay bạn chưa nhìn thấy toàn bộ con đường phía trước. Tôi cũng từng như vậy.
Nhưng bạn không cần nhìn thấy hết con đường mới được phép bước đi.
Bạn chỉ cần nhìn rõ bước tiếp theo.
Hãy bắt đầu khi bạn vẫn còn sợ. Hãy bắt đầu khi bạn vẫn còn thiếu. Hãy bắt đầu bằng một bước đủ nhỏ để bạn có thể thực hiện ngay hôm nay.
Bạn không cần bắt đầu khi đã hoàn hảo.
Hãy bắt đầu để được hoàn hảo từng ngày.
Kết nối với Tuyên
Facebook: Nguyễn Hữu Tuyên
Fanpage: Nguyễn Hữu Tuyên
YouTube: Tuyen MKT
Cộng đồng đào tạo miễn phí: Skool HERO AFFILIATE
“Bạn không cần bắt đầu khi đã hoàn hảo. Hãy bắt đầu để được hoàn hảo từng ngày.”
Đọc cuốn sách truyền cảm hứng “Bí mật của các đại gia phố ON” của Nguyễn Hữu Tuyên tại đây:
https://www.huutuyen.com/Ebook
